Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2013

Khi Đà Lạt không còn sương.

Nhưng mình vẫn lờ mờ nhận ra là hồ Xuân Hương bởi cây cầu chữ Y rất đặc trưng ở đây. Có sương mình tin Đà Lạt sẽ lung linh hơn. Xuân cũng từng nói. Sương che bớt đi những điểm yếu. Vì thế. Mình cũng sẽ có cớ trở lại Đà Lạt. Sương có không còn.

Xuân theo chồng mà… rời xa Đà Lạt. Cuối tháng này thành phố cao nguyên kỷ niệm 120 năm hình thành và phát triển. Xuân nói dù có quá quen với nơi ở mới nhưng vẫn không thể quên Đà Lạt.

Khách du tìm đến thành phố ngàn thơ/ Nhặt hoa thấy lòng buồn không bến bờ/ Gần nhau. Bạn sẽ   cù lao chàm  http://dacotours.Com/vi/tour/Du-lich-Cu-Lao-Cham-54/  có dịp giới thiệu với gia đình nhỏ của mình một quê hương đầy màu sắc và không khí lễ hội. Bây giờ Đà Lạt đang nóng lên. Mười năm rồi Đà Lạt đã có quá nhiều thay đổi.

Festival hoa Đà Lạt lần thứ V và cả Lễ công bố Năm du lịch quốc gia Tây Nguyên - Đà Lạt 2014. Mình mong ngày đó đến sớm. Nó là biểu tượng để khiến người ta nhớ.

Sương. Khi ấy. Xuân vẫn yêu quý mảnh đất này - mảnh đất mà cách đây hơn một thế kỷ vị bác sĩ người Pháp Yersin đã dừng chân. Cũng như chìm trong hơi sương mờ ảo. Giờ đây hơi sương giá buốt/ Biết ai thương bước cô liêu/ Người đi trong sương rơi.

Xa nhau mấy nỗi/ Hỡi quê hương xứ sương rơi/ Đà Lạt ơi”. Dù Đà Lạt có biến đổi đến đâu. Xuân ơi. Để dịp đó. Nhưng mình thấy tiếc nhất. Rồi đi ngang qua thác Dambri. Người Đà Lạt trước không quen dùng đá lạnh giờ trở thành phổ biến. Cái hồi Xuân dẫn mình đi lang thang hồ Xuân Hương. Xuân có đưa lên facebook những bức ảnh về một Đà Lạt những ngày Xuân chưa xa. Đà Lạt   khách sạn hội an  http://dacotours.Com/vi/hotel/Khach-san-Hoi-An/  còn vẹn nguyên thuở 10 năm về trước.

Bây giờ mình ở Đà Lạt hai ngày rồi. Thiếu chút sương. Trở lại Đà Lạt lần này mình cũng có chút ít cảm giác hẫng hụt Xuân ạ. Đà Lạt hiện ra thực hơn. Lúc đó. "Lắng nghe chiều xuống thành phố mộng mơ/ Màu lam tím Đà Lạt sương phủ mờ. Lớn lên. Vạt hoa dã quỳ vàng rực mới gợi cho mình cảm giác về một Đà Lạt như là 10 năm trước. Hẳn lúc đó.

Vì thế. Có thể sống ở đó vài ba năm để con cái có thêm những kỷ niệm về mảnh đất này.

Sương giăng kín. Khi lần đầu đến đây. Đó là Đà Lạt ngày càng ít. Đôi khi chỉ giản dị là những cây cầu nhỏ nhưng vô cùng đáng yêu.

Mình còn nhớ mới tháng trước. Bỗng nhớ Xuân vô cùng. Gần 10 năm sống ở Pháp. Lâu nay người ta hay phàn nàn nhiều về Đà Lạt: về sự phát triển đô thị. Nhưng mình thích nhất là đi ra những vùng ven Đà Lạt. Nhưng mình biết.

Người ta vì thế mà bớt tâm trạng. Giờ Xuân cũng đã coi đó như quê hương thứ hai của mình. Vì nơi này Xuân đã được sinh ra. Ký ức của Xuân cũng như của mình. Bớt cái cảm giác xích lại gần nhau hơn. Mùa này Đà Lạt thật đẹp. Mà ký ức thì bao giờ cũng lung linh. Đã có quá nhiều kỷ niệm.

Bởi mình biết khi xa quê. Vì thế nếu có thể hãy trở về vào dịp cuối năm. Về lịch sử hình thành và phát triển lâu đời của thành phố ngàn hoa. Và cũng 8 năm rồi. Thanh Xuân thân mến! Hôm qua mình  du lịch đảo chàm  có chuyến công tác về Đà Lạt. Đúng như bài hát "Đà Lạt hoàng hôn” miêu tả đậm nét đặc trưng của xứ này đó là sương và sương. Người ta nhớ về quê hương bằng những ký ức. Điều đó chắc chắn sẽ khiến Xuân tiếc nhớ.

Sáng ra hay chiều đến sương giăng phủ kín. Nhớ về 10 năm trước được Xuân mời về Đà Lạt thăm gia đình. Khi Đà Lạt đang bước vào nhiều sự kiện quan trọng như Kỷ niệm 120 năm thành lập.

Dấu ấn đô thị đâu cần phải những công trình to lớn. Cũng có lần Xuân khoe với mình về cuộc sống nơi xứ người.

Thân mến. Vẫn chưa thấy một gợn sương nào. Về những biệt thự cổ ngày càng biến mất. Mình ấn tượng với bức ảnh chụp hai con ngựa đang gặm cỏ bên bờ hồ Xuân Hương. Chút lạnh. Như Trang. Chờ thêm ít năm nữa có dịp thuận lợi Xuân sẽ đưa chồng con về Đà Lạt. Đà Lạt sẽ đáng yêu hơn dù vẫn thiếu một chút bảng lảng khói sương. Chỉ ở những nơi ấy. Mình phải viết thư này thông báo để Xuân khỏi hụt hẫng.

Làm cho Đà Lạt trở nên đáng yêu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến