Bánh đa nướng ở vườn chùa
Nhưng cái tên chợ không bỏ được. Chỗ nào cũng thấy chùa. Điều lạ ở chợ này là tất cả… đều chết! Cá tôm. Chị Nga. Cũng cho ăn. Sợ người ta bắt cóc. Nó là một loại xe đạp. Quạ. 1. Tôi hỏi anh Taicho lái xe cho Đại sứ: “Ai nuôi chó mà nhiều thế?”. Để người ta mua cho chim. Đã nhận tiền là phải giao hàng đầy đủ. Hồ nước. Xe ôm… cũng đều mặc váy. Như là dìu đi. Đi dép xỏ quai thì có… giời mà chạy! Kể cả những người cắt tỉa cành cây.
Như là nâng đỡ. Sao chim lắm đến vậy? Nào là cò. Xuống phố. Cân đúng. Thì ra anh ta thấy bà xã tôi mắt kém. Giày dép.
Lại vừa nhìn xa trông rộng. Chợ ở bờ sông. Một bức ảnh để làm kỷ niệm: Vào chùa thương quá nắm tay nhau. Theo răn dạy của nhà Phật. Không phải trả tiền. Khi mới sang. Ai cũng chiều. Đang ngồi nhìn trời nhìn đất. Vào chùa thương quá nắm tay nhau Myanmar là đất Phật.
Trên đường phố. Bao nhiêu lo toan tất bật đời thường. Chuyên bán bè nứa từ dưới sông mang lên. Đối nhân xử thế. Ở nông thôn. Thu lợi lâu dài. Bán gạo rang. Thì thấy anh ta cầm tay bà xã. Bởi vậy người Việt Nam sang Myanmar du lịch sẽ gặp hết ngỡ ngàng này đến ngỡ ngàng khác. Chúng ta hay tận diệt chim trời! Chim nhiều vô kể.
5. Nên nó sống thân thiện với người”. Có bè nứa. Thật đẹp. Đi mua… cá chết Chúng tôi đi chợ Ấn Độ ở Yangon. Nhưng nó vẫn mang cái tên chợ Hàng Bè. Cá cuồn cuộn nổi lên. Tôi chưa thấy người đàn ông nào… chạy! Phần lớn họ đều mặc váy. Tưởng như tan biến hết. Chị nhìn lên. Người ta cho ăn. Ngan ngỗng… đều được làm chết (có thể họ nhờ những người không thuộc đạo Phật làm giúp việc này).
Chợ của người Myanmar. Xe máy nên ô tô phóng như bay. Dường như hiểu tâm trạng tôi. Cũng có đạo Thiên chúa. Mọi hành động giao tiếp. Trộm? Chị ở đây đã hơn một năm chưa thấy ai nói đến trộm. Đà nẵng ở đây Trời tối chúng tôi không kịp quan sát. Vào vườn chim. Nhìn đâu cũng thấy chim.
Nhất nhất đều theo kinh Phật. Nhưng sau ít bữa ở Myanmar chúng tôi cũng quen. Cư trú. Bắt chim trời phải tội. Như lạc vào chốn thần tiên. Có chăng chỉ là một cành hoa (và chỉ một thôi) để đặt lễ. Mặc váy. Cân xong còn thêm cho một chút.
Vừa lịch sự vừa tao nhã. Anh lái xe rất hiền lành nhưng cũng hóm: “Không ai nuôi mà ai cũng nuôi”. Trên nóc nhà. Sáo đá. Chúng xuống sân. Gần gũi với người. Muốn ôm cũng không được. Gọi là ban lộc để lấy phúc. Hình ảnh những người đàn ông mặc váy.
Có bóng mát cây cối. Tôi giật mình ngại ngùng. Chùa ở Myanmar không có mâm cao cỗ đầy. Cá nước ở vườn chùa thì nhiều vô kể. Không thắp hương nghi ngút. Những con cá quá to. Chị Nga bảo tôi: “Nhiều cửa hàng ở đây họ đều làm như thế”. Không ai bắt. Khi ra vườn chùa thả bỏng cho cá ăn. Bữa giao thừa còn có cả quạ. Nên gọi là chợ Ấn Độ. Chứ không đau khổ với cái người khác có mà mình không có.
Họ vẫn cho ngồi nhờ. Đi đứng khoan thai. Mà không ai bắt. Không có lợn lửng. Chim sẻ. Thế mà bị họ xua đuổi. Lại còn được mời chai nước lạnh để uống cho đỡ khát.
Mang lễ ra sân cúng giao thừa. Lái xe tải. “Là chó tự do đi lại. Họ sống thư thái. Lúc đầu thấy lạ. Hôm sau ra phố. Ở nhà lúc nào cũng như lên cơn co giật. Chim kêu. Chúng nhởn nhơ đi lại. Chim ở đây được bảo vệ.
Trên hè phố. Bên nhà sàn Bác ở. Giơ máy ảnh qua cửa kính. Thường bắt gặp những người đàn ông mặc váy. Ra đường là nhảy vào vòng xoáy bon chen. Ở một cửa hàng khác. Sống chân thật. Nhưng sau mới biết họ cân đủ. Cán bộ Đại sứ quán. Trên dây điện như những nốt nhạc.
Tôi cứ đi theo sau chụp ảnh. Chúng tôi thì ngược lại. Đạo Hồi… nhưng không đáng kể. Và họ nhất nhất làm theo lời răn dạy của nhà Phật. Vào giờ tan tầm. Cá quẫy
Vui lòng với cái mình có. Thì thấy trên cây có tiếng động. Bây giờ làm gì có sông.
Quan hệ giữa người với người. Đàn ông…không chạy Chúng tôi thường nói vui với nhau. Nhưng đến chùa ta như được về nơi thanh tịnh nhất. Bồ câu. Anh ta còn dừng lại đỡ cho khỏi ngã.
Nó kéo lùi thời gian. Chào mào… Tôi ngồi trên ô tô đi trong thành phố. Giá mà thỉnh thoảng đến Myanmar ít ngày để mà sống chậm. Lại còn mời nước. Khi đi chợ cứ lo họ cân thiếu. Tôi nghĩ bụng: “Thế thì chó… sướng thật!”. Thì thấy một người đàn ông. Trên thế giới. Tôi chỉ dựng chiếc xe ở ngoài đường đứng chờ. Xem xong tôi cho lại họ để bán lấy tiền.
Chúng đậu trên cây. Tôi hoảng hốt kiếm tìm. Nhưng bây giờ đã khác. Vì thế họ rất hay làm phúc. khách sạn hội an http://dacotours.Com/vi/hotel/Khach-san-Hoi-An/ để người ngồi. Nhưng họ từ chối không nhận. Chúng tôi đến chùa Shwedagon ở Yangon. Ngồi chơi xơi nước Chị Nga vào chợ Bogyke để mua một số đồ dùng cần thiết.
Đấy cũng là một hình thức kinh doanh để thu lợi. Người ta đến chùa để sống chậm. Đứng giữa đường. Vào chùa thương quá nắm tay nhau Myanmar là đất Phật. Đến khi quay lại thì không thấy bà xã đâu.
Không có chuyện đó đâu. Chị chạy vào nhà chốc lát. Ở Myanmar. Tôi nhớ có lần cùng bà xã đến phố Hàng Đào mua quần áo.
Tiền âm phủ… như ta thường thấy. Để tĩnh tâm. Người nhà Phật không ăn thịt chó”. Đối với người theo đạo Phật. Thỉnh thoảng lại rủ nhau đi chợ để… mua cá chết! Điều lạ nữa là cá càng to thì càng rẻ tiền. Theo quan điểm của nhà Phật. Không bon chen. Thân thiện với người. Đạo Phật khuyên người ta không bắt chim trời. Tôi cảnh giác theo dõi. Đi dép xỏ quai. Thì chỉ đi thăm chùa cũng không đủ.
Phải thuê cò đặt lễ và khấn vái hộ. Mình không mua hàng của họ. Nên dẫn ra chỗ du lịch hội an tại đây bóng mát để chờ tôi. Đồ thủ công mỹ nghệ. Cuốc. Sướng khổ của con người. Để nhận về để ban phúc đức. Người đàn ông xua tay. Đúng vào vạch sơn trắng khá lâu. Chứ không dám đứng chờ ở vỉa hè trước cửa nhà họ.
Họ chỉ bán bỏng. Tôi hỏi anh Taicho: “Thế ở đây không ăn thịt chó?”. Không có thuốc lá ngoại. Mọi vui buồn.
Họ khác chúng ta. Chúng tôi chưa quen. Người bán hàng ở Yangon giỏi hơn mình là ở chỗ ấy.
Có đàn đến dăm trăm con. Từ xa xưa. Họ rất nghèo. Một hôm vì cảnh đẹp. Vừa ngon lại vừa rẻ tiền.
Nếu ở Myanmar một tháng trở lại. Trên đường đi. Miệng bỏm bẻm nhai trầu. Chim trời. Mình không mua hàng. Khoan thai. Chùa ở Myanmar thật lớn. Chỉ là ngồi nhờ ở cửa. Đang bần thần suy nghĩ. Cứ chọn mua cá to. Gà vịt. Ý là ông ta mời uống nước. Lễ vật ở đây không có. Chim khuyên. Hơn nửa tháng ở Myanmar. Nhưng khi rẽ vào đường San Yae Twin để đến khu biệt thự đại sứ ở thì xe liên tục phải… tránh chó! Chó nhiều vô kể.
Tôi thấy lạ. Giữa người với thiên nhiên. Chim khuyên. Để ai qua lại nếu mỏi chân thì ngồi nghỉ. “Chết thật. Sướng như… chó Ô tô đưa chúng tôi từ sân bay Yangon đến nhà riêng Đại sứ ở trung tâm thành phố. Hầu hết theo đạo Phật (chiếm 90%).
Cử chỉ. Chợ Bogyke bán từ thực phẩm đến vải vóc. Nó giống như chợ Hàng Bè. Nơi mà cây cối um tùm. Trong vành đai 30km cấm xe đạp. Tu nhân tích đức là đặc trưng của người nhà Phật.
Đi đứng. Bước ra chỗ tôi ngồi. “Hả? Lại còn thế nữa?”. Cho cá ăn. Nhưng họ thanh thản. Chùa lại quá rộng. Tôi cứ mải mê chụp ảnh chùa. Ở đấy cơ man nào là chim. Người Ấn Độ hay buôn bán ở chợ này. Vì sợ nó sắp thành tinh. Bên phải có thùng xe. Họ không bán lễ vật ở chùa.
Kinh doanh lâu dài. Làm loãng cái ồn ào náo nhiệt ở chốn đô thành. Đêm về như con thú bị thương. Vì trong túi không có tiền kiat (tiền Myanmar). Gọi là vườn nhưng cũng khá rộng. Hóa ra con gà cúng đã được sóc mang lên để… thưởng thức giao thừa. Chúng đậu cả vào vai người. Đông đúc đến mức. Trong khi chờ chị Nga chọn hàng. Đại ý là. Những con vật này nếu để sống thì không ai mua! Phật pháp răn dạy người đời không sát sinh.
Chim chích… Thì ra chim ở đây còn sướng hơn chó! 2. Ăn bớt. Để chờ sang đường. Không có cảnh chen lấn xô đẩy. Ở Yangon còn có một vườn chim. Tôi ngồi nghỉ trên một chiếc ghế nhựa. 4. Cửa hàng ở đây hay để vài chiếc ghế ra phía trước. Có lần. Khi nhìn ra phía cổng thì thấy một người đàn ông đang dẫn bà xã đi.
Tôi cũng đi theo để thăm thú ngó nghiêng. Đến khi quay ra thì con gà cúng đã biến mất. Khi đến chỗ khó đi hay xuống bậc thềm. Thật hoành tráng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét